Phong Kiếm

Chương 21 : Lư hương

Người đăng: phamtoan07101

Ngày đăng: 23:05 06-09-2020

Chương 21. Lư hương Khói bay nghi ngút giữa chốn lạnh tanh, mùi hương tỏa ra thực sự cay nồng. … Bầu trời mùa đông tương đối xám xịt, từng gợn mây mù bao phủ không gian làm cho ánh sáng trở nên nhợt nhạt. Ở dưới mặt đất, những hạt mưa sa làm cho con đường dần lầy lội. Không phải mưa rào mà là những cơn mưa phùn rải rác. Ấy thế trên những cung đường heo hút vẫn còn đâu đó bước chân, bước chân vội vã, từng sợi rơm khô rơi vãi, chúng rơi ra khỏi bàn chân của người đi đường. Phải rồi, những người Tiên tộc không mang giày vải, bọn họ bó rơm quanh chân để giữ đủ ấm trong lúc di chuyển vào ngày lạnh giá. Ông chủ Kim trong lúc đi về quán trọ của mình thì đã lơ đãng nhìn ra xung quanh. Có thể là lơ đãng, cũng có thể là tâm cơ khó lường. Chỉ biết mấy người hầu cận không dám rảo bước đi nhanh, mặc dù bọn chúng rất muốn quay về quán trọ. Nơi đó khô ráo và ấm áp! Chán lắm cái cảnh lầy lội ướt át này rồi. Nhưng biết là sao được? Ông chủ đi đâu đầy tớ buộc phải theo đấy. Cái chính là do lão Kim quá béo, cái bụng chình ình phệ ra một dải mỡ màng. Toàn bộ sức nặng đè lên đôi chân, điều đó làm cho ông ta dù muốn cũng không tài nào bước nhanh cho nổi. “Ông chủ!” “Ông chủ đã về!” Hai người canh cổng khi thấy lão Kim bước tới thì cúi đầu chào. Ba bốn người hầu đi cùng ông ta nhanh nhẹn vẩy đi vài giọt nước đọng trên những cánh ô. Người có thể không ướt thế nhưng đôi chân thì lạnh lắm rồi. Bọn chúng chỉ mong có thể chạy ngay vào bếp, cởi bỏ chiếc giày sau đó hơ chân vào trong đống lửa. “Được rồi! Các người cũng đi sưởi ấm ngay đi!” Lão Kim phất tay. Sở dĩ có thể cho bọn người hầu đi nghỉ bởi lẽ lão Kim không cần chúng nữa. Một người béo như lão ta lẽ nào không cần ai giúp để lên cầu thang? Tất nhiên là có, lão Kim nhìn vào phía sân thì đã nhận ra con gái của mình hồ hởi chạy tới. Diệp Thanh nhanh nhảu gỡ chiếc áo choàng trên vai cha mình, sau đó kẹp nó trên một cánh tay. Tay kia Diệp Thanh dùng để đỡ lấy thân hình nặng nề của người bên cạnh. “Con bé này…” Lão Kim chưa kịp cốc đầu con gái một chiếc thì bỗng Diệp Thanh nhăn mặt. “Hắn quay về rồi?” “Quay về? Ai cơ?” Lão Kim có vẻ ngạc nhiên, tạm thời ông ta chưa thể đoán định người mà Diệp Thanh muốn nói là ai. “Là hắn!” Diệp Thanh chỉ lên lầu hai, ngón tay của cô hướng về căn phòng cuối dãy. Lúc này thì đã biết được, người thanh niên đó, hắn ta biến mất trước hôm bọn người Tiên tộc đến bắt Đằng Long. Giờ đây sau khi mọi chuyện đi qua thì người bỗng chốc trở lại? Liệu có phải là gián điệp Tiên tộc phái tới? “Ha ha! Quay về cũng tốt. Cha cũng đang muốn tính sổ với hắn rồi đây. Không biết lấy bao nhiêu tiền cho cái mái nhà của ta nữa?” Lão Kim thở dài rồi nghĩ về tiền của công sức mà lão bỏ ra để sửa chiếc mái bị gã thanh niên làm hỏng. Ban đầu thì vẫn cứ nghĩ hắn là một kẻ không thích ra ngoài, một kẻ chạy trốn ai đó. Mỗi lần lão Kim đến thu tiền phòng đều thấy hắn ta nằm ngủ quay lưng vào trong. Ấy thế mà hắn lại dám dỡ ngay mái nhà quán trọ? Điều đó đã làm lão Kim có thể khẳng định một chuyện. Gã thanh niên này hoạt động về đêm! “Con thấy hắn ta chẳng có gì tốt! Chi bằng đuổi đi cho xong!” Diệp Thanh càu nhàu. Không chỉ vì hắn làm hỏng mái nhà của cô, mỗi lần Diệp Thanh đem cơm cho hắn thì cũng đều phải gọi đến cả chục lượt. Như thể hắn vờ như không nghe thấy, điều đó làm cho Diệp Thanh cảm thấy khó chịu. “Ầy, không được! Ta có quán trọ, hắn có tiền. Xưa nay lão Kim không từ chối ai bao giờ. Thế nên chỉ khi hắn không còn tiền, lúc ấy con mới có thể đuổi hắn đi được.” Tôn chỉ của quán trọ! Thế nên Diệp Thanh chẳng dám thắc mắc. Có điều, nhất định hắn ta là một người xấu. Linh cảm mách bảo Diệp Thanh như thế. “Nếu như đã là tôn chỉ của quán trọ, vậy thì chắc hẳn lão Kim sẽ không từ chối bọn tôi đâu nhỉ?” Tiếng nói vang lên từ đằng xa. Lão Kim quay lại thì thấy hai người đàn ông đang khoác tấm áo choàng lá để che mưa, bọn họ đều đi giày vải. Một người để thõng hai lọn tóc mai màu bạc dài xuống ngang ngực, người kia cắt tóc ngắn, mái tóc hắn ta toàn bộ một màu trắng đục. Vừa nhìn lão Kim đã nhận ra ngay, đây là những người từng trọ tại quán của ông. Ban đầu ông nghĩ lão Vương sẽ là gián điệp của tộc nào đấy, bởi vì hắn ta luôn luôn chọn một vị trí thuận lợi cho việc quan sát, ai dè cuối cùng thành ra một kẻ đi “săn đầu người” theo lệnh. Một túi ngọc trai mà đòi mua được Đằng Long? Y là một người không thể định giá, cho dù núi tiền của cũng không mua được, hoặc cũng có thể một người không tốn một xu, Đằng Long tự động bán mạng cho hắn. Giống như Hùng Vũ chẳng hạn, không biết ông ta đã cho Đằng Long những gì, thế nhưng y đã một mực giết chết Ngưu Quảng, trả thù cho Hùng Vũ. Người còn lại… cái tên Thục Hàn này, hắn ta quả thực rất đáng lưu tâm. Bề ngoài lạnh băng như thể người chết bởi vì nước da nhợt nhạt, cộng thêm lông mày, lông mi và mái tóc, tất cả đều màu trắng. Lần này cũng giống lần trước, Thục Hàn đem theo một con thú rừng thay thế cho tiền phòng trọ. Con lợn rừng bị cắm mũi tên vào giữa đỉnh đầu, chắc hẳn đây là vết thương chí mạng. Lão Kim nghĩ thế, tuy nhiên bốn chân của nó đều bị cắt bỏ đến nửa chừng. Không biết lí do ở đây là gì? Điểm quan trọng lão Kim chú ý chính là mũi tên, nó được làm bằng cành cây rừng và vót nhọn. Thật chẳng giống tí nào, mũi tên sau lưng của Thục Hàn, nó đích thị là một bảo vật, mũi tên bằng bạc trạm khắc vô cùng tinh xảo. Đối với cung thủ thì đây quả thực là sự lố bịch đáng ngờ, một cây cung bình thường đi với mũi tên tuyệt mỹ? Có lẽ Thục Hàn tiếc rẻ không dám dùng đến mũi tên của mình? Ánh mắt của hắn có vẻ cũng lờ đờ nữa, một người bắn cung quan trọng vẫn là nhãn lực, ấy vậy mà Thục Hàn… “Sao nào? Chẳng lẽ ông chủ không có ý định cho bọn ta vào?” Thục Hàn lên tiếng. “Cô chủ? Lần trước Thục Hàn thất lễ, mong rằng cô bỏ quá cho!” Nhắc đến Thục Hàn, Diệp Thanh lập tức nổi lên ba phần khó chịu. Lần trước chính hắn cố tình làm khó Đằng Long. Lúc này cô có ý định khuyên cha đuổi hắn nhưng thừa biết chuyện đó không thể xảy ra. Vì vậy Diệp Thanh quyết định im lặng cho rồi, cô chẳng hơi đâu bắt chuyện với kẻ nhợt nhạt như người chết. Vả lại… “Hình như Đằng Long quen biết Thục Hàn thì phải?” Diệp Thanh thầm nghĩ. “Nhưng chính miệng y cũng đã phủ nhận điều đó. Đằng Long liệu có nói dối bao giờ hay không?” “Hai vị… mời!” Lão Kim giơ tay và đứng sang một bên nhường đường. “Đa tạ ông chủ Kim!” “Đa tạ!” Đợi cho hai vị khách được những người hầu đưa lên phòng nghỉ, lúc này ông chủ Kim mới cùng con gái tiến lên lầu hai. Bây giờ Diệp Thanh cũng mới bắt đầu mở miệng hỏi nhỏ: “Không có tin gì về Đằng Long hả cha?” Người đến người đi có biết bao người, tại sao Diệp Thanh luôn miệng nhắc đến Đằng Long? Sống ở trên đời đến tầm tuổi này, lão Kim đã từng chứng kiến biết bao những đôi nam nữ tan hợp, hợp tan. Trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng âu cũng là cái nhẽ tự nhiên. Thế nhưng điều ông lo ngại không phải thân phận đang bị truy nã của Đằng Long, cái chính vẫn là cô con gái nhỏ của ông. Một đứa con gái chỉ mới mười bốn tuổi liệu đã đủ chín chắn hay chưa? “Không có tin tức gì đâu! Ta đã nghe ngóng cả rồi, nhưng mà chỉ biết rằng y đi theo một vị mỵ nương Tiên tộc.” “Mỵ nương Tiên tộc? Một người con gái hay sao?” Diệp Thanh cất giọng ngạc nhiên. Lúc này đôi mắt của cô chợt có một chút đượm buồn. Cho dù cúi xuống che giấu nhưng cũng không thể qua được con mắt lão Kim. “Mỵ nương thì sao? Con gái thì sao? Đằng Long đã đi rồi, chúng ta làm sao có thể quản chế được nó?” Ông chủ Kim thở dài, lúc này hai cha con ông đã lên đến lầu hai. Lão Kim chưa muốn đi vào trong phòng, ông ta đứng trước mái hiên và nhìn xuống khoảng sân rộng lớn của quán trọ. Đây là cơ ngơi mà cả đời ông gây dựng, sau này sẽ do kẻ nào tiếp quản? Ngoài Diệp Thanh ra thì còn ai nữa? Roạt roạt! Những tiếng động nhỏ vang lên khi mà Diệp Thanh dùng móng tay dài cào lên cột gỗ. Rõ ràng là một hành động vô thức khi nghe tin tức nói về Đằng Long. “Con hẳn vẫn còn quan tâm đến y?” Ông chủ Kim hỏi. Diệp Thanh chẳng hề xấu hổ, cô ngay lập tức gật mạnh một cái. Trước đây đối với Đằng Long chỉ là một lòng thương cảm cho kẻ tật nguyền mà thôi. Tuy vậy cách đây một tháng Diệp Thanh đã thay đổi, thái độ của cô dành cho Đằng Long hoàn toàn thay đổi. Cách đây ba năm vào những ngày quán trọ đông khách, Diệp Thanh khi ấy mười một tuổi bắt đầu cảm thấy hứng thú vô cùng khi nghe người ta kể những câu chuyện liên quan đến một kẻ gọi với cái tên Đằng Long. Cô chẳng ấn tượng lắm với cái tên, điều cô chú ý chính là câu chuyện của y. Một câu chuyện đầy bi thương và nước mắt. Một kẻ chịu đựng biết bao ủy khuất sau khi để mất một người con gái mà y yêu thương. Chắc hẳn Đằng Long đã phải đau khổ nhường nào, nếu không y đã chẳng biến thành người như vậy. Một người mà theo cách nói của những vị khách đó là con quỷ khát máu vô cùng, con quỷ sẵn sàng chém giết tất cả mọi thứ tồn tại trước mắt của y. Những tên khách lạ mặt kể đến đây thì hả hê, bởi vì chúng rất sung sướng khi tên Ngưu Quảng đã phải chết thảm dưới tay Đằng Long. Còn Diệp Thanh, cô nghe đến đây thì lại hoàn toàn sợ hãi. Sợ cho số phận của một con người bỗng dưng biến thành quỷ dữ. Đó cũng đơn giản chỉ là suy nghĩ của đứa trẻ con. Sau này lớn hơn chút nữa, cứ mỗi lần nghe thấy câu chuyện Diệp Thanh liền ngay lập tức cảm thấy sợ hãi, nhưng cô thực sự muốn được một lần nhìn thấy được diện mạo của con quỷ này. Hình như tự dưng Diệp Thanh có lòng thương cảm thay vì sợ hãi đối với câu chuyện. Cô gặp là muốn nhìn xem khuôn mặt ấy đau khổ bao nhiêu, phiền não bao nhiêu chứ không phải đáng sợ bao nhiêu. Và… khuôn mặt ấy đã ở cạnh ba năm mà cô không hề hay biết! Mãi cho đến cách đây một tháng, Diệp Thanh biết được Đằng Long ở trong quán trọ của cô chính là con quỷ xuất hiện ở trong câu chuyện. Kì lạ thay, trong cái khí thế hung bạo tột cùng Đằng Long tạo ra, Diệp Thanh chỉ có thoáng chốc sợ hãi mà thôi. Sau đó cảm xúc của cô hoàn toàn là thương cảm, chẳng biết sao nữa? Nó cứ lớn dần, lớn dần giống như hiện tại. “Con có thể quan tâm đến y, ta đây không cấm. Thế nhưng Đằng Long vĩnh viễn không thuộc về nơi này đâu?” Ông chủ Kim bước vào trong phòng và ngồi xuống ghế. “Cũng phải, y có một vị mỵ nương còn gì?” Diệp Thanh thở dài rồi bước theo cha. Chỉ sợ… Ông chủ Kim cũng thở dài. Trong lòng hiểu rõ không thể cấm cản tình cảm của con gái mình, nó cũng thật là, chỉ có ấn tượng một chút với tên Đằng Long chết tiệt, ấy vậy đã sớm xiêu lòng? Điều ông sợ nhất… Đằng Long không thuộc riêng ai. Y là một kẻ cô độc, vĩnh viễn cô độc. Những người dính dáng đến y sớm muộn cũng sẽ bỏ mạng mà thôi. “Đúng là rất thơm…” Lão Kim hít lấy một hơi thật sâu. Đó là cái thứ thơm nồng phát ra từ miệng lư hương đặt ở giữa phòng. Diệp Thanh vừa mới bỏ vào dược liệu và nhóm lửa. Ở giữa ngày đông thế này, việc đốt hương liệu vừa để tạo ra cảm giác ấm cúng vừa để thư giãn. Lão Kim rất thích mùi hương mà đích thân con gái của ông chọn lựa. Chẳng mấy chốc, khói trắng bay lên nghi ngút. … Hương thì vẫn thơm, tuy nhiên khói trắng bốc lên làm cho người ta cay mắt. “Ta…” Có một kẻ hình như nửa tỉnh nửa mê, y không tài nào xác định được mình hiện đang nằm ở nơi đâu. “Rất êm…” Đúng vậy, cái thứ mà y nằm lên vô cùng êm dịu. Nó tựa như một tấm nệm làm bằng bông trắng, cứ thế, cứ thế dần dần tích tụ trở thành một mảng không gian cô lập thân thể của y với những đồ vật xung quanh. Thật dễ chịu, từng đợt hơi lạnh từ dưới lớp bông đồng loạt tìm đến, bọn chúng làm cho cơ thể của người đang nằm trên chúng trở nên dịu mát. “Ta đúng là đang muốn ngủ, tuy nhiên các người đốt hương có phải nhiều quá rồi không? Nó làm cho ta vô cùng cay mắt, vả lại…” Giọng nói không thể cất lên thành tiếng, hoặc giả lúc này y đã chính thức chìm vào cõi đêm mộng mị. “Không! Ta nhìn thấy…” Toàn là bóng tối! Bọn chúng tắt hết ánh nến để cho “đối phương” buộc phải nhắm mắt đấy ư? “Bọn chúng?” Tối đen như mực, không gian xung quanh toàn bộ một màu như thế cộng thêm đôi mắt cay sè, làm sao mà y thấy được bọn chúng? Sai rồi, nếu như tối đen, vậy thì đám bông trắng kia giải thích thế nào? Màu trắng không thể xuất hiện ở giữa biển đen lạnh lẽo. Trừ phi… “Nhãn lực của ta…” Hai mắt dù đã nhắm nghiền nhưng y vẫn đang nhìn thấy cái đám bông trắng bao quanh. Bông trắng? Chúng đâu có trắng? Từng sợi mềm mại chà xát vào làn da thịt làm chúng bất chợt trở nên đen tuyền, làn da thấy vậy lập tức hưởng ứng, chúng cho nổi lên những mụn li ti cùng lúc sẽ là thân hình lạnh toát. Bông đi vào trong cơ thể, bông đâm xuyên thấu qua từng giác quan, xuyên qua thớt thịt một cách từ từ và chậm rãi. Và… đau đớn cùng cực, đau như trăm ngàn mũi kim cắm vào thân thể. Trên đời đã có kẻ nào chịu được trăm ngàn mũi kim xuyên qua cơ thể mà vẫn còn sống hay chưa? E rằng loài người đương thời hiếm gặp, chưa gặp và cũng chưa từng nghe đến. Vả lại, trăm ngàn mũi kim thật sự nó khác, trăm ngàn mũi kim tưởng tượng làm từ bông trắng cũng khác. Bọn chúng đâu thể so sánh với nhau? Nỗi đau về thể xác và nỗi đau về tinh thần? Liệu rằng có đủ điều kiện so sánh cùng nhau? … Đằng Long nhìn sang bên phải, nhìn về cánh tay của mình. Nó đang tan dần, nó đang biến mất. Vốn dĩ nó đã biến mất rồi mà nhỉ? Cánh tay tan ra tạo thành những luồng bọt khí màu đen phảng phất trên đầu sợi bông màu trắng. Bông cũng dần dần chuyển thành màu đen. Choang! Hai giọt nước đỏ lặng lẽ rơi xuống vào ngay khóe mắt, bất chợt, cái sự cay sè tan rã vào trong không gian. Màu đen và hai chớp đỏ, Đằng Long không còn nhìn thấy bông trắng đâu nữa, y cũng không còn cảm nhận mình đang nằm trên bóng tối. Y đang ngồi, cơ thể của y là đang trói chặt tại một chiếc ghế. Cánh tay phải bị mất một nửa để lên tay cầm, nó đang mất hết sức lực, cả người Đằng Long mất đi sức lực. Y cố giãy dụa, giãy đến khi nào tay trái có thể cử động thì thôi. Bịch! Sợi dây trói vừa đứt. Bất chợt cử động được rồi! Đằng Long với tay đưa đến mục tiêu trước mặt. Đó là cổ họng của một ai đó, y không cần biết, y chỉ cần đến năm đầu ngón tay để mà siết chặt. Cố gắng siết chặt! Khốn kiếp! Nhãn lực vẫn chưa trở lại, Đằng Long vẫn chưa thể nhìn thấy gì ngoại trừ bóng tối. Thế nhưng y cảm nhận được, nó đang nóng ấm, đây là cơ thể của một con người còn sống. “Giết luôn đi!” Giọng nói thôi thúc trong tâm trí. Đằng Long hít vào một hơi thật mạnh, cái thứ hương thơm nồng nàn cứ thế phủ xuống tận phổi. Sinh khí đủ rồi, bây giờ chỉ cần một cái vận lực sẽ làm mục tiêu gẫy cổ? “Hỗn xược!” Một bàn tay trái ắm chặt cổ tay Đằng Long, nó ngay lập tức vận kình đè chặt cánh tay của y xuống phía thành ghế. Y dám tấn công cổ họng của chủ nhân nó? Cánh tay ghì mạnh khiến cho cổ tay Đằng Long không thể tài nào cựa quậy. “Giọng nói này là gì nhỉ?” Đằng Long thắc mắc, cơ thể của y trở nên yếu ớt khôn cùng. Giọng nói y vừa nghe ấy, nó lúc trầm ồn lúc bay bổng, lúc thánh thót lúc khàn khàn. Chỉ có hai từ ấy thôi, vậy mà sắc thái âm thanh vô cùng hỗn tạp? Đàn bà hay đàn ông? Cái người mà y vừa mới chủ động công kích? Đằng Long chẳng thể phân biệt nổi nữa. Không nhìn được, âm thanh nghe thấy cũng không rõ ràng được. Đúng là khó chịu hết mức. Đúng là… “Ha ha. Ta muốn… ta muốn…” Hai mắt ửng lên mà đỏ, Đằng Long bắt đầu há miệng để cho răng nanh dài ra. Để cho… “Nó lại đến rồi…” Cái thứ giúp y có được ước muốn giết người, cái thứ dục vọng giết người đến rồi! Cơ thể Đằng Long tê dại, thế nhưng bên trong lại đang hừng hực khí thế, hừng hực dục vọng. Thịt đâu? Máu đâu? Máu thịt tung tóe đâu rồi? Mùi máu thật tanh, mùi thịt thật nồng. Hô hô, kích thích làm sao! Hô hô, sung sướng làm sao? Hô hô… “Khốn kiếp!” Lại một giọng nói đa sắc thái được vang lên, lần này có vẻ là một tiếng quát. Bốp! Thêm một cút tát trời giáng hướng thẳng đến mặt Đằng Long. “Nhà ngươi lại dám tấn công trưởng bối của mình đấy ư?” Cú đánh rất mạnh khiến cho khuôn mặt Đằng Long vạy hẳn qua sang một bên tuy vậy y cũng nhanh chóng xoay chiếc cổ của mình để đưa khuôn mặt trở lại vị trí như cũ. Vị trí nhìn chằm chằm vào người đối diện mặc dù trước mặt y chỉ là một hình bóng hư ảo lúc ẩn lúc hiện mà thôi. Nhìn chằm chằm, thế nhưng khuôn mặt của y lại trơ ra đó như thể chẳng có một chút phản ứng gì vậy? Liệu đó có phải biểu hiện của luồng hắc khí bùng phát? Điều kiện bùng phát ở đây là gì mới được? … Không gian bỗng nhiên nhích lên một đoạn, sau đó bản thân nó đột ngột xoay chuyển một nửa đường tròn. Là do không gian biến đổi hay do nhãn quan con người biến đổi? Thay đổi góc nhìn hay chăng? Không còn nhìn từ kẻ đang bị trói trên ghế, lần này là nhìn từ người đang đứng trước mặt Đằng Long. Không còn là một nhãn lực lúc được lúc mất, không phải hình ảnh lúc hiện lúc chăng. Bây giờ là một không gian rõ nét tột độ. Vòng quanh ngôi nhà được thắp rất nhiều ánh nến vàng vọt, đủ cho những người trong phòng có thể nhìn rõ mọi thứ. Trước mặt Đằng Long đang ngồi có một chiếc bàn nhỏ, trên ấy đang được đặt lên một lư hương nhỏ. Chiếc lư hương này liên tục tỏa ra làn khói dịu nhẹ mang đến hương thơm dễ chịu cho người trong phòng. Phải rồi, người này… hình như vừa mới tự xưng là vị trưởng bối của Đằng Long. Người này mặc bộ quần áo đàn ông, ở ngang bụng có quấn một đai lưng ngọc khiến cho chiếc áo bó sát vào trong cơ thể. Tấm áo ngoài cùng là vải bố đen có tác dụng che chắn phần ngực và bụng. Nó không có phần tay áo, chính vì thế tay của người này đang được bao phủ lớp áo màu trắng, chính là lớp áo được mặc bên trong lớp áo màu đen bên ngoài. Đằng Long liệu còn họ hàng thân thích gì chăng? Hay đây chẳng là chỉ là một kẻ mạo danh đấy thôi? Quan trọng hơn, người này đang định làm gì kia chứ? “Nguyệt chủ! Đằng Long đang không ổn định, liệu rằng có nên dừng lại hay không?” Nghe thấy câu nói của người trung niên bên cạnh, Nguyệt chủ chỉ khẽ quay đầu sang phải một ít. Ngay lập tức, người trung niên đã phải sợ hãi quỳ gối. “Thuộc hạ nhiều lời! Xin Nguyệt chủ bớt giận!” “Đây không phải là vấn đề ngươi cần quan tâm. Giữ chặt tay phải của y cho ta.” Nguyệt chủ ra lệnh. Sở dĩ người kia sợ hãi đến độ phải quỳ xuống là bởi Nguyệt chủ của hắn đang đeo một tấm mặt nạ vô cùng quái dị. Trên đó vẽ khuôn mặt của một con quỷ với nhiều màu sắc hỗn tạp. Màu sắc được bố trí đúng quy cách, trên trán màu đỏ, gần hai hốc mắt là màu đen tuyền như thể đôi mắt bị thâm quầng. Hai bên má bao gồm những vệt đen trắng đỏ xen kẽ. Chiếc lưỡi màu đỏ thè ra cong cớn như muốn liếm láp điều gì ở dưới miệng. Quả thực ai nhìn vào chiếc mặt nạ cũng phải sợ hãi ít nhiều. Đây chẳng phải là chiếc mặt nạ che thân của Ám Dạ đấy ư? Trưởng bối Đằng Long tiến lại hai bên góc nhà, những chỗ đó đều đặt một vài chiếc bàn khác nhau, đồ vật trên bàn khác nhau. Một bên la liệt toàn bộ những lọ gỗ được nút bằng những cuộn vải có màu riêng biệt, tự như đó là cách phân tách đồ vật của vị trưởng bối. Một chiếc bàn khác thì có vài cái khay nhỏ, trên ấy đựng toàn dao sắc các loại, tuy nhiên kích thước đối với mỗi con dao là không hoàn toàn giống nhau. Trưởng bối cầm trên tay con dao lớn nhất. Nó tựa như thứ được làm để chặt xương lợn ngoài chợ. Con dao được mài trắng xóa một nửa và vuông vức, nó hiển nhiên sẽ vô cùng sắc bén. Người đàn ông trung niên nhìn về con dao mà nuốt bọt nghẹn ứ cổ họng. Hắn ta hai tay vẫn đang ghì chặt tay phải Đằng Long xuống ghế tuy nhiên luôn luôn cảm nhận được sự chuyển động. Là do thân hình Đằng Long không ngừng lắc lư trong vô thức, lắc lư theo nhịp điệu. Hơi lạnh bủa vây hai người trong phòng, tuy nhiên một kẻ lạnh cả ở trong lẫn ngoài. Lạnh vì thời tiết, lạnh vì sợ hãi? Ấy vậy, cái thứ dịu êm không thể bâu lấy trưởng bối Đằng Long cho được. Người này như bất biến trước mọi động thái của không gian. Đôi mắt xanh lam sáng lên và bốc khói, để rồi… Phập! Máu bắn đầy mặt của gã đàn ông trung niên trong sự bàng hoàng của hắn! Máu mới thật nóng làm sao?
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
 
Trở lên đầu trang